Trang chủ Nổi Bật Thêm một chút thờ ơ thêm một phần yên tĩnh

Thêm một chút thờ ơ thêm một phần yên tĩnh

16
0
Chia sẻ

Trên hành trình của cuộc đời, có một vài giấc mơ khiến ta đắm chìm, rồi chợt tỉnh. Có một số người đến bên khiến ta lưu luyến, rồi chợt lìa xa. Có một số mối tình từng nồng nàn sâu đậm, rồi phai nhạt. Có một số vết thương khiến ta đau nhói, rồi cũng lành. Cuộc sống là như thế, luôn có những cuộc chia ly và hội ngộ, luôn có những gập ghềnh cao thấp ngăn cản bước ta đi. Ai mà không có cả tiếng cười lẫn nước mắt? Nửa đời trước mải miết kiếm tìm, nửa đời sau học cách buông tay.

Có một số việc, bạn càng muốn quên thì càng không thể quên, bạn càng nắm giữ thì lại càng rời xa. Đừng quá cố sức, học cách buông tay, thứ gì đến rồi sẽ đến, thứ gì cần đi thì hãy để nó ra đi.

Đời người có bốn cái “nhiên”: đến ngẫu nhiên, đi tất nhiên, hết sức là đương nhiên, thuận theo là tự nhiên. Vì thế chúng ta phải học cách đối đãi với nhau trong thế giới mềm mại này. Đời người chỉ có ba ngày: hôm qua, hôm nay và ngày mai. Đừng để hôm qua đi xa rồi mới học cách trân trọng, đừng để hôm nay đang dần trôi qua mới biết nắm giữ từng phút giây, và đừng để ngày mai đang đến mà chưa chuẩn bị được gì.

Con người đến thế gian mang theo nhiều ước vọng, nhưng cuộc đời luôn ngang trái, vừa có một phần vui vẻ, lại có một phần ưu phiền. Những va vấp trên đường đời thì thầm với chúng ta rằng: chỉ cần giữ gìn sự lương thiện thuần khiết ban sơ, tâm thái lạc quan và cởi mở, thì con đường đời đầy mưa gió rồi cũng sẽ xuất hiện ánh mặt trời.

Mỗi người cần có trải nghiệm, mới không phải là một đời trắng xoá. Chúng ta luôn muốn năm tháng tĩnh lặng, nhưng năm tháng đâu phải lúc nào cũng lặng yên?

Đằng sau vẻ hào nhoáng của thế gian là những thăng trầm và sóng gió. Đằng sau sự dũng cảm của đời người là những trái tim che giấu sự kiên cường. Đằng sau tất cả thành công là nỗ lực và sự kiên trì không mệt mỏi. Đằng sau sau tất cả sự quyến rũ và tươi sáng là một thời gian dài từng trải và luyện rèn.

Năm tháng có lúc ồn ào, náo nhiệt, có lúc lại đơn sơ, tĩnh lặng. Khi đã dần quen rồi thì nơi phồn hoa cũng trở nên đạm bạc, nơi an tĩnh cũng thành nơi nuôi dưỡng tâm hồn.