Trang chủ Niềm Tin & Tôn Giáo Tâm tốt mà miệng không tốt, phú quý, phúc đức rồi cũng...

Tâm tốt mà miệng không tốt, phú quý, phúc đức rồi cũng tiêu tan

Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày cũng hết. Phước đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo nghiệp, phê bình, chỉ trích, nói lời ác… thì trong giây phút cũng có thể tiêu tan.

834
0
Chia sẻ

Làm ơn hay bị mắc oán, cũng do cái miệng hay kể công, mắng nhiếc, nói sỉ nhục người.

“Thần khẩu nó hại xác phàm,

Người nào nói quá họa làm khổ thân.

Lỡ chân gượng được đỡ lên.

Lỡ miệng gây họa phải đền trả thôi”.

Chắc đã không ít lần, các bạn được nghe những lời trong đời: Người khôn nói ít, nghe nhiều, lựa lời đối đáp, lựa điều hỏi han. Trước người hiền ngõ khôn ngoan, Phật cũng có dạy: Tâm tốt mà miệng không tốt thì bao nhiêu vinh hoa phú quý cũng tiêu tan hết”. Ngẫm lại có mấy lời là sai. Lời Phật dạy cũng là học từ đời, Phật hơn người ở chỗ có đôi mắt rộng mở, trải nhiều điều trên thế gian, nhìn đời bằng đôi mắt thanh tịnh trong trẻo.

Nhường trên một bước, rộng đường dễ đi.

Chuyện người, chớ nói làm chi

Chuyện mình, mình biết vậy thì mới khôn.

Tâm tốt nhưng miệng lại không tốt, vinh hoa phú quý rồi cũng mất hết!

Nếu bạn nhẫn chịu oan khuất thì bạn là người được phúc báo

Người khác nhục mạ bạn, bạn nên coi như được bội phục. Người khác làm tổn thương bạn, bạn nên coi như họ đến để thành tựu bạn. Làm tổn thương người khác chính là tiêu xài công đức phát tài của mình, một người tâm địa xấu xa thường làm hại, làm tổn thương người khác, thì chính là mang tiền đến đưa cho người khác. Ngược lại, một người có thể nhẫn nhục, chính là liên tục thu tiền. Người đại nhẫn giống như mở ngân hàng, có thể thu nạp từ trăm sông.

Niệm giận vừa khởi lên, triệu cửa nghiệp chướng liền khai mở

Một khi tâm oán giận vừa khởi lên thì trí tuệ sẽ không còn, lý tính bị che mất. Do đó sẽ xử trí theo cảm tính, không chỉ làm tổn thương mình, mà còn hữu ý hoặc vô ý gây thù kết oán với người khác. Người đời thường bảo, lúc tâm nóng giận không nên nói cũng chẳng lên làm gì, tất cả đều khiến mọi việc diễn ra theo hướng tệ hại hơn cũng là có lí do của nó. Nếu không thể hóa giải thù oán, khi nhân duyên chín muồi, báo ứng sẽ hiện ngay trước mắt, oan oan tương báo, quả báo sẽ ngày càng tàn khốc hơn.

Có một loại kinh doanh luôn lỗ vốn, chính là tức giận

Mọi người thường không chịu nhận sai, mọi thứ đều nói là lỗi của người khác, cho rằng mình mới là đúng. Điều đã được dạy từ lúc vỡ lòng, sai thì phải xin lỗi hẳn ai cũng còn nhớ. Kỳ thực không chịu nhận sai chính là một sai lầm. Người mình nhận lỗi có thể là bố mẹ, bạn bè, người ngoài xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái và với cả người đối xử không tốt với mình. Bạn sẽ thấy rằng mình sẽ chẳng mất đi cái gì, mà ngược lại sẽ thấy được sự độ lượng của mình. Nhận lỗi là một phẩm chất tốt, cũng là một loại tu hành.

Sưu tầm