Trang chủ Gia Đình Mẹ ơi con tạ lỗi

Mẹ ơi con tạ lỗi

53
0
Chia sẻ

Mỗi đông về con nhớ mẹ nơi xa
Căn nhà cũ gió bắc lùa khung cửa
Hứa thăm mẹ mà tháng ngày lần lữa
Để sớm nay buốt lạnh trái tim mình 

Nơi xứ người nặng cơm áo mưu sinh
Mải bươn chải nơi dòng đời xuôi ngược
Giấu dòng lệ lòng con thầm ao ước
Có một ngày con được sống bình yên 

Buông sân si hỷ nộ lẫn ưu phiền
Về bên mẹ sống đoàn viên hạnh phúc
Mặc gian khó hay tháng ngày tủi nhục
Được quay về bên mái ấm ngày xưa 

Mái nhà tranh đêm trăng sáng khóm dừa
Như đứa trẻ nô đùa thời thơ dại
Vẫn còn đó những buổi chiều nắng trải
Sáng dầm mình trong giá lạnh tái tê 

Còn nguyên đây lối cũ đợi con về
Chỉ có mẹ tóc xanh giờ sương phủ
Mỗi đông lạnh bầy chim tìm nơi trú
Con oằn mình mỗi giấc ngủ canh thâu

Ở nơi xa lòng đong đếm giọt sầu
Gửi tới mẹ trăm ngàn câu xin lỗi
Con vẫn biết muôn đời mình có tội
Núi Mẫu Sơn mẹ dưỡng dục sinh thành

Để bây giờ nỗi nhớ hoá mong manh
Đành níu lại khoảng trời xanh lòng mẹ.

Tác Giả: Huong Nguyen Thu

————

Nỗi lòng người con xa xứ, tha hương cầu thực xa quê nhớ mẹ chỉ những người trong hoàn cảnh ấy mới hiểu được. Nỗi nhớ ấy giày vò họ trong những đêm dài thao thức, thôi thúc họ tìm về với mẹ trong những ngày cuộc sống xô bồ nơi đất khách khiến họ mỏi mệt, chỉ mong có lòng mẹ để mà xà vào khóc mè nheo như thời còn thơ dại, để được mẹ xoa đầu, lau nước mắt, thơm đôi má hồng. Thức giấc tất cả chỉ là cơn mộng, cuộc sống, gánh nặng cơm áo gạo tiền mưu sinh khiến họ chẳng thể về bên mẹ. Chỉ có thể thở than trong những dịp người người sum họp, vui vầy bên gia đình, bên nơi có mẹ hiền.

Chỉ còn chưa đến 100 ngày nữa là Tết, dịch bệnh cách trở, năm nay chẳng biết có được về với mẹ thương yêu. Mẹ càng già, ta thấy như thời gian trôi chảy càng vội, mỗi năm thoáng chốc trôi đi như chớp mắt, ta chẳng biết còn có được bao mùa xuân nữa bên mẹ.

Những người con nơi xa từng hơn 1 lần tạ lỗi với mẹ trong âm thầm, lặng lẽ, chẳng thể về cứ để mẹ ngóng trông. Những đứa con như chúng ta luôn mang trong mình câu hứa “mẹ ơi, xuân năm tới con sẽ về”, lời hứa thất hẹn nhiều năm mãi đến lúc mẹ chẳng đợi ta được nữa. Nuối tiếc lúc này đã muộn màng.

Những ai may mắn còn mẹ, hãy trân trọng từng phút giây bên mẹ nếu có thể, vì thời gian của mẹ còn ngắn lắm, chẳng thể chờ ta năm rộng tháng dài.