Trang chủ Nổi Bật Buông bỏ không có nghĩa là từ bỏ

Buông bỏ không có nghĩa là từ bỏ

57
0
Chia sẻ

Buông bỏ không phải là từ bỏ, bản chất của hai chữ này không giống nhau, kết quả cũng khác nhau. Chọn ‘buông bỏ’ hay ‘từ bỏ’ là cách bạn quyết định cuộc đời mình hạnh phúc hay lụi tàn…

“Buông bỏ” là một người tìm kiếm cơ hội trưởng thành. “Từ bỏ” thì cho thấy một người tìm kiếm chỗ để trốn tránh. “Buông bỏ” là vì nhìn thấy bản thân mình cao quý hơn sự việc, vì vậy mà buông bỏ sự việc đó. “Từ bỏ” là vì không thể buông bỏ được sự việc, cuối cùng đành phải từ bỏ chính mình. Người khôn biết phải buông bỏ, kẻ dại chỉ có từ bỏ.

Vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực trí tuệ. Phương pháp giải quyết buồn phiền tốt nhất, chính là quên đi buồn phiền. Không tranh giành tức là từ bi, không biện giải tức trí tuệ, không nghe chính là thanh tịnh, không nhìn chính là tự tại, tha thứ chính là giải thoát, biết thỏa mãn chính là buông bỏ. Không loạn trong tâm, không kẹt trong tình, không sợ tương lai, không nghĩ quá khứ. Cười ngắm gió mây tan, ngồi yên khi mây lên.

Đời người biết đủ mà dừng mới an vui: “Lạc bất khả cực, lạc cực sinh bi, dục bất khả túng, túng dục thành tai; tửu ẩm vi túy xứ, hoa khán bán thời khai” (Không vui cùng tột, vui cùng tột hóa buồn phiền, không dung túng tham dục, dung túng tham dục thành tai ương, rượu chỉ uống đến chút say, hoa chỉ ngắm lúc đang nở lưng chừng). ‘Thiên đạo kỵ doanh, nghiệp bất cầu mãn’. Nếu sự nghiệp phải cầu đầy đủ, công lao phải cầu dư thừa, thì không sinh nội biến, cũng gặp ngoại cảnh xấu. Con người sống trên đời, làm người không cần đòi hỏi, làm việc không cần hoàn hảo, hưởng lạc không được hưởng đến hết. Làm người phải biết dừng lại đúng lúc, đối với người khác là một sự khoan dung, đối với chính mình là một con đường để lui.