Trang chủ Ban Biên Tập Bình Chọn Tháng tư, nỗi niềm chớm hạ

Tháng tư, nỗi niềm chớm hạ

96
0
Chia sẻ

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Hạ mùa này xác xơ mắt lá
Câu thơ buồn ta viết hôm kia
Cung đàn buông âm trầm rất lạ
Như khóc thương một nỗi chia lìa

Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi
Dáng em về gót mịn chân qua
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?

Chút luyến tiếc còn vương làn tóc
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang
Âm vang nào nghe như tiếng khóc
Đêm nay buồn, nặng nửa ta mang…

Tháng tư dịu dàng, gợi nhớ gợi thương. Lặng nhìn những vòm mây xa, khẽ hát lên những câu hát ngày cũ, tháng tư gọi ký ức ngày xưa trở về, kỷ niệm ngỡ đã vùi sâu bỗng cồn cào da diết vì một buổi sáng giao mùa đẹp như vần thơ.

Thôi thì cứ thế nhé, cứ để ta với cái cớ của riêng ta như thế, đừng ai đánh thức mộng mị tha phương ấy, đừng ai cho ta biết lý do, cứ mặc ta với cái cớ “Yêu thương”. Ừ thì thôi, vì yêu thương nên ra đi nhé, vì ai đó đã bảo ra đi là để quay trở về cơ mà. Tháng ba mang cánh hoa đi xa để tháng tư mang loa kèn trở lại vỗ về nhé, cứ nhẹ nhàng như thế thôi… nhé tháng tư!