Trang chủ Ban Biên Tập Bình Chọn Những nỗi buồn không tên

Những nỗi buồn không tên

76
0
Chia sẻ

Có những ngày buồn thật buồn, chỉ muốn được khóc thật to, thật lớn. Khóc cho thỏa nỗi nhớ, khóc cho cạn nỗi buồn, cho vơi đi những ấm ức…những khó chịu bấy lâu nay chất chứa trong lòng.

Có những ngày lê những bước chân nặng nhọc trong chiều mưa lạnh giá, gió thổi buốt toàn thân. Và ước gì có một cái ôm thật chặt từ phía sau để lòng tôi ấm lại, để tôi không còn sợ mưa gió bão bùng ngoài kia.

Có những ngày lòng chênh chao, tâm hồn trống rỗng, chênh vênh, ước có một người ở bên, cho tôi mượn bờ vai một chốc lát thôi, để tôi dựa, để tôi kể lể những gì tôi đang gồng gánh, để được người an ủi, để tôi được khóc ngon lành trên bờ vai bình yên ấy. và để tôi biết được mình đang được chở che.

Có những ngày mệt mỏi sau những ngày bon chen với cuộc sống gấp gáp, xô bồ tấtp nập ngoài kia. Tôi ước có một điểm tựa, bình yên, ngồi trên ban công lặng ngắm chiều hoàng hôn và bảy sắc cầu vồng. Bỏ lại sau lưng những lo toan tính toán, những xô bồ náo nhiệt ở ngoài kia…

Có những ngày chỉ ước có một người ở bên luôn đứng ở đó chờ đợi… Để những phút giây yếu lòng, có người chỉ cho biết con đường nào là đúng, là sai, nên dừng lại hay bước tiếp.

Có những ngày rất giỏi kìm chế cảm xúc, cười tươi vui với tất cả mọi người. Nhưng đêm về lại thấy mình cô đơn lạc lõng. Ước gì được nghe ai đó điện thoại, được nghe giọng nói của ai đó, được ai đó nhắc nhở đi ngủ sớm.

Có những ngày đi làm về chỉ muốn trở về nhà thật nhanh, tắm rửa sạch sẽ, ăn vội chén cơm cho khỏi đau bao tử, rồi vội lao vào căn phòng làm bạn với bốn bức tường trống rỗng trong thế giới của chính mình. Lấy điện thoại ra và ngắm nhìn người tôi yêu có nụ cười hiền, rồi nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi…

Có những ngày tưởng chừng như sẽ gục ngã trước những thất bại, trước sóng gió của cuộc đời. Và tôi chỉ muốn có một bàn tay nâng tôi dậy, nắm lấy bàn tay mỏng manh này. Truyền cho tôi chút niềm tin và hơi ấm, dắt tôi vượt qua bão tố của cuộc đời. Để tôi biết mình không lẻ loi, cô độc. Nhưng tìm hoài mà chẳng thấy.