Trang chủ Lời Hay Ý Đẹp Giả lả cười nuốt nỗi đau, ta buông hết, thoắt bóng câu...

Giả lả cười nuốt nỗi đau, ta buông hết, thoắt bóng câu cuối trời

Giả lả cười nuốt nỗi đau, ta buông hết, thoắt bóng câu cuối trời

111
0
Chia sẻ

Vô Thường ở giữa Đời Thường
Đoạn trường ở chốn Vô Thường kiếp sau
Sắc Không chẳng có sắc màu
Luân hồi vỗ sóng bạc đầu, lạ chưa?

Xanh tơ sáng, Trắng nhàu trưa
Hoàng hôn vừa tới, không lừa dối nhau
Giả lả cười, nuốt nỗi đau
Ta buông hết, thoắt, bóng câu cuối trời

Thế gian, ác hiểm, con người
Thì về phía ấy, nụ cười Từ Bi
Góp gom Tình, đựng bồ Si
Góp gom tội nghiệp, đợi khi lửa hồng

Hại chúng sinh, tội chất chồng
Vô Thường thửa ấy vời trông đoạn trường
Giã từ nhé, chẳng vấn vương
Đỏ đen nhìn lại, thương thương kiếp người…

La Vinh

****

Câu buông nghe dễ mà khó, nghe khó mà dễ. Đến cùng quan trọng nhất vẫn là ở cái tâm mỗi người. Cuộc đời này thật đúng là có mấy lần 10 năm? Đếm được 5, 6 lần cũng đã là lúc hết đời, cái gì buông được thì cứ buông. Suy cho cùng giữ lại nỗi đau, tức giận hay sân si cũng chỉ tội tình mỗi bản thân mình. Dại gì phải làm thế?

Người sang cũng như người hèn, mỗi người cũng chỉ có một kiếp người để sống, sống sao để không hối hận mới thực sự là đời. Cười cũng là đời, khóc cũng là đời vậy sao ta không chọn cười thay khóc? Giả lả cười cho qua cơn buồn, nuốt nỗi đau vào trong đôi khi lại là một loại trách nhiệm.