Trang chủ Tâm Lý Đức hạnh là gốc, tiền tài là ngọn

Đức hạnh là gốc, tiền tài là ngọn

137
0
Chia sẻ

Người có phẩm đức cao thượng không có lòng chiếm hữu đối với tiền bạc, cũng không cố tình tích lũy tiền của. Sự giàu có mà con người có thể sở hữu là có giới hạn, nhưng đức hạnh càng cao thì càng dễ tụ tài. Vì vậy, người đại đức chắc chắn có vị trí tương xứng, có lộc tương xứng, có danh tương xứng và đắc thọ tương xứng. Một người phải có phẩm đức cao thượng thì mới có thể hưởng được những phúc báo như: giàu có, quyền lực và danh vọng.

Tiền tài từ đâu đến? Từ trong phẩm đức tốt đẹp mà đến.

Con người sống trên đời cũng như cỏ cây mùa thu, cuộc đời vô cùng ngắn ngủi. Công danh lợi lộc chớp mắt đều đã đi qua, tiền bạc giàu sang đến cuối cùng cũng không thể mang theo. Quân tử chỉ yêu thích tiền tài có được một cách chính đáng. Làm người không thể dối gạt lương tâm, thà là thiếu tiền, không thể thiếu đức.

Trong “Đại Học” có nói: “Đức giả bổn giả; tài giả vị giả” (Đức hạnh là gốc, tiền tài là ngọn). 

Nếu như muốn theo đuổi của cải vật chất, đầu tiên cần phải tu hành nhân nghĩa. Trong quá trình bạn chuyên tâm tu hành, sự giàu sang cũng theo đó mà đến. Từ bỏ đức hạnh để đi theo đuổi của cải vật chất, thật sự là gốc ngọn đảo lộn rồi. 

Vào cuối đời nhà Thanh, có một thương nhân thua lỗ thê thảm trong việc làm ăn, cần một số tiền để xoay sở. Số tiền vốn này là một con số quá lớn, nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ có Phụ Khang tiền trang (tiền trang là cách gọi của ngân hàng thời xưa) mới có thể gom đủ. Thế là thương nhân nọ tìm đến ông chủ của Phụ Khang tiền trang: Hồ Tuyết Nham, chủ động đưa ra một giá thấp, xin ông ấy mua lại sản nghiệp của mình.

Hồ Tuyết Nham nghe xong, lập tức sắp xếp người đi điều tra xem những gì thương nhân nói có thật hay không. Sau khi điều tra rõ ràng rồi, ông không nói lời nào, liền mua lại sản nghiệp của đối phương với giá thị trường bình thường. Thương nhân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không hiểu tại sao Hồ Tuyết Nham lại không nhân cơ hội này để trục lợi.

Hồ Tuyết Nham nhìn ra được thắc mắc trong lòng ông, mỉm cười nói: “Ông yên tâm, tôi chỉ thay ông bảo quản những tài sản này, đợi khi ông vượt qua giai đoạn này rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể đến chuộc lại những thứ thuộc về ông”.

Cũng may nhờ có Hồ Tuyết Nham kịp thời ra tay giúp đỡ, cuối cùng thương nhân nọ cũng vượt qua được giai đoạn khó khăn, trở thành bạn hàng trung thành nhất của Hồ Tuyết Nham. Dưới sự hỗ trợ nhiệt tình của thương nhân nọ, việc làm ăn của Hồ Tuyết Nham cũng càng ngày càng lớn mạnh, trở thành “Thần Tài sống” mà bá tánh luôn miệng nhắc đến.

Đức có thể tụ nhân, đức có thể tụ trí, đức có thể tụ tài. Tài sản nhỏ dựa vào trí, tài phú lớn dựa vào đức. Đức không dày, thì không có gì để chở tài vậy.